Kiềm Lâu

Học thuật
Thân thiện
Kiềm Lâu

Kiềm Lâu là một bậc cao sĩ nhà nghèo, lúc chết chỉ có một cái áo che kín đầu thì hở chân, che kín chân lại hở đầu.

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Tên một nhân vật lịch sử/điển cố: "Kiềm Lâu" tên một vị cao (người học vấn đức hạnh cao) thời xưa, nổi tiếng cuộc sống cực kỳ nghèo khó thanh bạch.
    • Hình ảnh tượng trưng cho sự nghèo túng cùng cực: Tên ông được dùng như một điển tích, biểu tượng cho cảnh bần cùng, thiếu thốn đến mức không đủ vật dụng cơ bản để che thân.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Gia cảnh nhà ấy khó khăn, tưởng chừng như cảnh đời của Kiềm Lâu. (Gia cảnh nhà đó khó khăn, gần giống như cảnh đời của Kiềm Lâu.)
    • Câu chuyện về sự thanh bạch của Cao Kiềm Lâu được lưu truyền trong sử sách. (Câu chuyện về sự thanh bạch của Cao Kiềm Lâu được lưu truyền trong sử sách.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Dùng như một điển tích: Khi nhắc đến "Kiềm Lâu", người ta thường liên tưởng ngay đến hình ảnh một bậc trí thức nghèo khổ, giữ trọn khí tiết.
    • Ông sống một đời thanh cao, nghèo như Kiềm Lâu nhưng không hề khuất phục trước cám dỗ. (Ông sống một đời thanh cao, nghèo như Kiềm Lâu nhưng không hề khuất phục trước cám dỗ.)
Biến thể từ gần giống
  • Cao (danh từ): người học thức đạo đức cao, thường sống ẩn dật, không màng danh lợi.
  • Bần (danh từ): kẻ nghèo khó.
Từ đồng nghĩa
  • Kẻ nghèo: người học nhưng cuộc sống nghèo khó.
  • Kẻ thanh bạch: người học thức, sống trong sạch, giản dị.
Thành ngữ liên quan
  • Nghèo như Kiềm Lâu: thành ngữ so sánh, chỉ sự nghèo khó đến mức cùng cực, thiếu thốn mọi thứ.
    • Sau trận lụt, nhiều gia đình rơi vào cảnh nghèo như Kiềm Lâu. (Sau trận lụt, nhiều gia đình rơi vào cảnh nghèo như Kiềm Lâu.)
Kiềm Lâu

Kiềm Lâu là một bậc cao sĩ nhà nghèo, lúc chết chỉ có một cái áo che kín đầu thì hở chân, che kín chân lại hở đầu.

  1. một bậc cao nhà nghèo, lúc chết chỉ một cái áo che kín đầu thì hở chân, che kín chân lại hở đầu